728 x 90

Ngày tháng vô tình nhưng tình em thì vẫn cố chấp...

Ngày tháng vô tình nhưng tình em thì vẫn cố chấp...
TongDaiKienThuc.COM
Từ ngày anh rời đi, bao giông tố đã ập đến đời em không chút do dự. Vụn vỡ tất cả niềm tin, em vẫn dành cho anh tin yêu lành lặn nhất. Mất bao lâu để hàn gắn lại những nứt rạn hi vọng, mất bao lâu để bù đắp lại bao mất mát anh đã mang đi. Yêu thiết tha một người như vậy vẫn chưa bao giờ là đủ, phải không anh? Đời này còn nhiều ngã rẽ, nhiều khúc quanh, liệu ta còn gặp lại nhau lần nữa?
Anh có khỏe không, sau bao ngày xa cách? Nếu chúng ta vẫn còn...thì sẽ thế nào anh nhỉ? Sẽ là tay ôm gối ấp trong chăn ấm mặc kệ gió lạnh,mưa giông, sẽ là rong ruổi trên những dặm đường yêu đương mà không ngại cát bụi. Lần nữa, em lại cười một mình. Cười chua xót cho những ngậm ngùi chôn dấu bao tổn thương, anh nơi nào, có nhìn thấy không, có nghe thấy lời em nức nở, em vẫn cười đấy thôi.
Từ ngày anh đi, mạnh mẽ - ngoài hai từ đó, em chẳng dám nghĩ gì hơn. Nhưng vẫn miên man nhớ về nụ cười đó suốt những đêm dài, vẫn ngốc nghếch đợi tin nhắn quan tâm từ ai đó, vẫn dại khờ thiết tha yêu thương người đã bỏ rơi em– nhầm tưởng rằng anh vẫn còn đây bên em, em không muốn như vậy nữa. Mặn nồng bao nhiêu cho vừa đây anh? Tiếng thở dài của anh, em vẫn giữ.
Ngày tháng vô tình nhưng tình em thì vẫn cố chấp
Anh có khỏe không? Không biết bao nhiêu lần, em đã vu vơ hỏi nhỏ như vậy. Nhìn lên vòm trời trong xanh kia, em hỏi; nhìn liễu rũ hàng dài đợi gió, em hỏi; vờ như nhìn thấy anh lặng bước từ xa, em hỏi. Chẳng có tiếng trả lời, chẳng ai buồn đáp lại, chẳng có rung động... chỉ là khẽ khàng chuyển trôi những gợn mây, chỉ là chợt xào xạc những lá, anh bước qua và không nhìn thấy em. Ngày tháng vô tình trôi đi, nhưng tình em lại cứ cố chấp ở lại một nơi nào đó - nơi không thuộc về em. Nơi ấy, có anh nắm tay em, có anh trẻ nít nhìn em cười hạnh phúc, có chiếc cầu nhỏ và mảnh tình vắt ngang, có một câu chuyện kể còn dang dở.
Xót xa, em muốn vứt bỏ tất cả, nhưng lại không thể nào. Thành phố này, nơi đâu anh cũng đã từng dẫn em đến. Giờ đây, chỉ còn em một mình, bước chân lang thang trên con đường vắng, nặng nhọc nâng niu những kỉ niệm, và lối cũ mình em về. Nếu có chiếc hộp nào đủ lớn để cất đi bao yêu thương đôi ta ngày qua, em muốn đi tìm nó, em muốn nhìn thấy nó. Sau cùng, để làm gì, em không muốn nghĩ đến.Vô tình, em nghe thấy lời bài hát tình yêu ngày nào, bài hát về anh, bài hát có tên anh- ngay câu đầu tiên, anh nhỉ? Là anh vẫn mãi ở bên, là dáng anh buồn quẩn quanh mãi không rời, là anh luôn dõi theo bước em đi... Em muốn nghe anh kể đoạn kết của câu chuyện cũ...
Ngày tháng vô tình nhưng tình em thì vẫn cố chấp
Ngày buồn, trời nhạt nắng, mây kia kém xanh hai ba phần, phảng phất mùi hoa sữa quyện chặt vào gió thu nghe gợi sầu thổn thức. Chắc không ai có thể chạm vào nỗi đau đó, chắc không ai nhìn thấu nỗi buồn đó. Nhưng tất cả đều nói rằng: em còn yêu. Nếu vẫn yêu, dù không nói ra, cả thế giới đều biết, em nghĩ vậy. Em không cố chấp, em không yếu đuối, em không cô đơn, vì em chung thủy. Còn em ở đây, còn tình em ở đây, là hai rồi,là lớn hơn một, tại sao lại nói là em cô đơn. Em không muốn cô đơn, nên em chẳng dám bỏ lơ nhớ nhung, em vẫn khắc khoải mong chờ trong hi vọng. Liệu anh có cho phép?
Ngày tháng vô tình nhưng tình em thì vẫn cố chấp
Anh vẫn khỏe, em biết vậy. Anh mạnh mẽ , em biết vậy. Ngập ngừng, còn bao nhiêu lời yêu thương chưa kịp nói. Thẫn thờ, mây trôi ngang tình em, anh đi sao quá vội vàng. Nếu có "muộn màng", em vẫn sẽ chấp nhận, nếu có " hối hận", em sẽ dặn lòng không quên. Chỉ là khát khao mong nhớ, giữ kín xót xa đắng cay, em đã quen rồi. Đông sang, lạnh lẽo đôi tay em nhỏ bé, trốn tìm những cơn gió lạnh bất chợt ùa về, em mệt mỏi giữa hiện tại trống trơn, nhưng em vẫn đủ sức chịu đựng.
Từ ngày anh rời đi, bao giông tố đã ập đến đời em không chút do dự. Vụn vỡ tất cả niềm tin, em vẫn dành cho anh tin yêu lành lặn nhất. Mất bao lâu để hàn gắn lại những nứt rạn hi vọng, mất bao lâu để bù đắp lại bao mất mát anh đã mang đi. Yêu thiết tha một người như vậy vẫn chưa bao giờ là đủ, phải không anh? Đời này còn nhiều ngã rẽ, nhiều khúc quanh, liệu ta còn gặp lại nhau lần nữa?
Mặc Sênh -